Saturday, 30 January 2016

Việt Nam dưới triều đại Nguyễn Phú Trọng lần 2




Khối 8406
Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006
View Full Size Image


XIN CÁM ƠN



************

Việt Nam dưới triều đại Nguyễn Phú Trọng lần 2


Phạm Trần (Danlambao) - Đảng Cộng sản lại suy tôn ông Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi, quê quán Xã Đông Hội, huyện Đông Anh, Thành phố Hà Nội cai trị Việt Nam thêm 5 năm nữa dù ông đã thất bại nhiều hơn thành công trong nhiệm kỳ thứ nhất 2011-2015. Trước ngày ông chính thức được triều đình trao ấn chỉ giữ lại ngôi vàng ngày 27/01/2016 thì cả vương triều và thần dân đã biết ông mưu kế ngồi lại thêm nhiệm kỳ nữa từ kỳ họp của Trung ương 11 Khóa trước (từ ngày 04 đến ngày 07-5-2015).

Để bênh ông không hề có tham vọng cá nhân mà vì dân vì nước, quan võ thượng tướng Võ Tiến Trung, Giám đốc Học viện Quốc phòng đã thay mặt Ban Tuyên giáo phóng loa nói với bàn dân thiên hạ ngày 23/01 (2016) rằng ông Trọng được tín nhiệm ở lại là “để kế thừa, tập hợp giữ vững ổn định chính trị và khối đại đoàn kết của toàn dân, giữ đoàn kết, thống nhất trong Đảng.”

Nhưng “kế thừa” cái gì cho tương lai Việt Nam? Ông Trọng là người có tư tưởng bảo thủ, giáo điều và sặc mùi Cộng sản lạc hậu trong cơ thể và thân Trung Quốc, kẻ thù của Việt Nam ở Biển Đông, như tất cả các Tổng Bí thư khác.

Trước ngày khai mạc Đại hội đảng XII, ông Trọng đã để lại một vết đen trong lý lịch chính trị của mình khi ông buộc tất cả Ủy viên tương lai của Ban Chấp hành Trung ương XII phải “tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc.” 

Nhưng thứ chủ nghĩa tàn bạo này đã bị kết tội giết hại trên 100 triệu người trên Thế giới, kể cả người Việt Nam trong 2 cuộc chiến huynh đệ tương tàn do đảng CSVN chủ động từ 1945 đến 1975, chưa kể hàng chục ngàn người dân vô tội khác đã chết mất xác ở Biển Đông và trên đất liền khi trốn thoát chế độ Cộng sản sau 1975. 

Vậy lợi ích của dân tộc Việt Nam nằm ở đâu trong quyết định trung thành với chủ nghĩa Cộng sản của ông Trọng khi ta đến thăm Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản ở Hoa Thịnh Đốn được Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush khánh thành vào ngày 12 tháng 6 năm 2007?

Tất nhiên là không hề có, vì quyết định trung thành lầm lạc của ông Trọng và đảng CSVN đã bị Quỹ xây đài lật tẩy khi họ nói rằng: “Mục đích của tượng đài là: "để lịch sử về sự tàn bạo của cộng sản sẽ được dạy cho các thế hệ tương lai", và được ghi nhận là "để tưởng nhớ hơn 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản”.

Như vậy, khi ông Trọng và 199 Ủy viên Ban Chấp hành XII (180 chính thức và 20 dự khuyết) đã thề “tuyệt đối trung thành” với thứ chủ nghĩa sát nhân Mác-Lênin thì quy trình “kế thừa” từ thế hệ 72 tuổi Nguyễn Phú Trọng đến người trẻ nhất vừa trúng cử “dự khuyết” vào Ban Chấp hành Trung ương khóa XII là Lê Quốc Phong, 38 tuổi, Bí thư Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đã nói lên điều gì?

Đó là hình ảnh của một đảng độc tài vẫn mang nặng tư duy ù lì, bạc nhược và hủ lậu trước trào lưu tiến hóa của nhân loại. Nhân dân và chỉ có người dân, thành phần bị trị, phải hứng chịu tất cả những sai lầm của kẻ cầm quyền sai đường lạc lối này.

Vì vậy đất nước và con người Việt Nam, trong 5 năm tới dưới triều đại Nguyễn Phú Trọng lần II, sẽ phải tiếp tục gánh chịu những khuyết tật để lại từ khóa đảng XI bao gồm:

Thứ nhất, tình trạng suy thoái đạo đức trong cán bộ đảng viên ngày một nghiêm trọng sẽ tác hại sâu thêm trong đời sống của người dân. Những gương mù nói dối, lừa lọc, bóc lột người, phe nhóm, cường quyền, tham nhũng và chạy chức chạy quyền, trên bảo dưới không nghe lan rộng trong một bộ phận không nhỏ người lớn đã lan vào học đường đưa đến tình trạng mua bằng, bán bài thi giữa học trò và thầy cô. Nhiều vụ thầy “đổi tình lấy điểm” cũng đã bị phanh phui làm đảo lộn luân thường và đạo lý dân tộc.

Thứ hai, tệ nạn cướp của, giết người, băng đảng buôn người, tổ chức mại dâm, buôn lậu thuốc phiện, cần sa, ma túy và các chất hút độc hại khác đã tăng nhanh ở Việt Nam. Trong 5 năm cầm quyền vừa qua, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Nhà nước CSVN vẫn chỉ phòng và chống các tệ nạn này như thường lệ mà chưa có chích sách rõ rệt.

Số người làm nghề mại dâm, phần lớn là phụ nữ, ở Việt Nam được ước tính từ 30 đến 50, 000 người nhưng không ai biết đích xác là bao nhiêu. Số thiếu niên, có em chỉ 14 tuổi đã can tội giết người tăng cao đến mức báo động.

Tội ác trẻ

Báo Tiếng Chuông (Trang tin điện tử của Ủy ban Quốc gia phòng, chống AIDS và phòng, chống tệ nạn ma túy, mại dâm) viết ngày 16/07/2015: “Gần đây, hiện tượng người trẻ tuổi phạm tội tăng lên bất thường. Đáng lo ngại là tính chất của tội phạm ngày càng nguy hiểm, nhiều trẻ mắc phải những tội nghiêm trọng như giết người, cướp của, vận chuyển ma túy… Đây là vấn đề lớn mà toàn xã hội phải quan tâm, một thực trạng đáng báo động về giáo dục văn hóa và lối sống cho thanh thiếu niên.

Hàng loạt vụ án đặc biệt nghiêm trọng, hành vi man rợ, gây rúng động dư luận xã hội thời gian vừa qua phần lớn là do những người trẻ, có học thức, nhân thân tốt... thực hiện....”

Bản tin viết tiếp: “...Mới đây, vụ thảm sát 6 người ở Bình Phước khiến dư luận cả nước xôn xao. Sau 3 ngày đêm nỗ lực điều tra, truy xét hung thủ, đến ngày 10/7, hai nghi phạm trong vụ án đã bị bắt giữ gồm Nguyễn Hải Dương (SN 1-2-1991 tại An Giang) và Vũ Văn Tiến (SN 21-10-1991 tại Bình Phước).

Hai nghi can trong vụ thảm sát sáu người tại Bình Phước đều sinh năm 1991. Người dân cả nước bàng hoàng vì hai nghi can này còn quá trẻ, thế hệ 9x…, thêm một lần nữa xã hội phẫn nộ và hoang mang trước tình trạng phạm tội ở lứa tuổi vị thành niên đang ngày càng phức tạp và gia tăng đáng báo động.

Hơn 4 năm trôi qua nhưng vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích (Bắc Giang) khiến 3 người thiệt mạng, 1 người trọng thương vẫn khiến xã hội rùng mình. Cái tên Lê Văn Luyện bỗng chốc nổi như cồn và được người ta nhắc đến như một biểu tượng của sự man rợ. Điều đáng nói ở đây là hung thủ chỉ là 1 vị thành niên chưa đầy 18 tuổi và mức án y phải nhận chỉ là 18 năm tù.”

Về tình trạng ma túy, nghiện hút cũng được báo Tiếng Chuông tiết lộ theo lời Đại tá Phạm Văn Chình, Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, Bộ Công an.

Ông Chình cho biết: “Kết quả rà soát đến tháng 9/2014 toàn quốc có hơn 204 nghìn người nghiện ma túy có hồ sơ quản lý của lực lượng Công an, tăng gần 23 nghìn người (tăng 12%) so với cuối năm 2013. Theo báo cáo của Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội (LĐTB&XH), mỗi người nghiện ma túy sử dụng khoảng 230.000 đồng/ngày, do đó số tiền thiệt hại là rất lớn. Bên cạnh đó, những năm gần đây người nghiện ma túy của Việt Nam luôn luôn gia tăng. Đặc biệt, ma túy tổng hợp (MTTH) đã và đang phát triển, đang dần thay thế các loại ma túy từ tự nhiên như: thuốc phiện, heroin… Hiện nay, giới trẻ đang đua nhau tuyên truyền sử dụng MTTH là “đẳng cấp”, là “sành điệu” nhưng thực tế đây là loại ma túy rất nguy hiểm, gây ảo giác hoang tưởng, còn được gọi là “ma túy điên”, thế giới chưa có phác đồ điều trị cai nghiện MTTH. Một số người sử dụng MTTH gây ảo giác, hoang tưởng đã có những hành vi phạm pháp như chém giết người thân, bắt cóc trẻ em, tổ chức sinh nhật bằng MTTH gây tử vong nhiều người như ở Hà Nội, Hải Dương, Hải Phòng...”

Vẫn theo báo Tiếng Chuông thì Việt Nam có 123 trung tâm cai nghiện, nhưng số người được đưa vào cai nghiện không nhiều. Một báo cáo khác xác nhận có đến 90% thanh niên đã cai nghiện bị tái nghiện rất nhanh vì gia đình không có phương tiện giúp cai thuốc. Tình trạng này cũng đã đưa đến các tệ nạn cướp của, giết người, trộm cắp và đâm thuê chém mướn làm rối loạn xã hội. Không ít thanh niên, thiếu nữ miền quê lên tỉnh tìm việc làm đã sa vào các bẫy nghiện ngập, mại dâm, nhiễm HIV-AIDS và tội ác khác.

AIDS - Việt Nam

Về tình trạng HIV/AIDS, tài liệu của Bách khoa Toàn thư (mở) viết: “ Tại Việt Nam là tình trạng lây nhiễm, bùng phát các hội chứng suy giảm miễn dịch ở người xảy ra trên lãnh thổ của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cùng với đó là nguy cơ bùng phát mà xã hội nước này gọi là đại dịch. Hiện tại, Việt Nam phải đối mặt với dịch bệnh HIV. Liên Hiệp Quốc ước tính có khoảng 290.000 người đang phải chung sống với HIV vào năm 2008. 

Chính phủ Việt Nam có báo cáo về các trường hợp nhiễm HIV ở tất cả các tỉnh, thành và các quận, huyện, và cho rằng chỉ có 49% ở các xã có người nhiễm HIV nhưng con số thực tế của người nhiễm HIV cao hơn rất nhiều.”

Nhiều vùng dân cư người Dân tộc dọc theo biền giới Trung Hoa-Việt Nam bị lây nhiễm cao. 

Tỷ dụ như ở tỉnh Điện Biên, báo Tuổi Trẻ online viết ngày 30/07/2015 rằng:”Nhờ triển khai nhiều giải pháp đồng bộ trong công tác phòng chống HIV/AIDS, tỷ lệ nhiễm HIV còn sống trên dân số ở Điện Biên đã giảm từ 0, 84% năm 2011 xuống còn 0, 7% năm 2015.

Theo số liệu thống kê của Trung tâm phòng, chống HIV/AIDS tỉnh Điện Biên, tính đến ngày 30-6, toàn tỉnh phát hiện 7.600 ca nhiễm HIV, trong đó 113/130 xã, phường, thị trấn thuộc 10/10 huyện, thị xã, thành phố phát hiện người nhiễm HIV...”

Tài liệu của Bách Khoa toàn thư viết tiếp: “Tỷ lệ nhiễm HIV trong dân số được ước tính là khoảng 0, 5% nhưng bên cạnh đó vì có nguy cơ của tiêm chích ma túy và tình dục không an toàn, con số này đang gia tăng. Tỷ lệ nhiễm HIV trong những người tiêm chích ma túy được ước tính là 32% vào năm 2003 và một nghiên cứu khác trong năm 2005 ước tính tỷ lệ là 1, 6% trong số gái mại dâm so với 33% ở những người trong nghề mại dâm có tiêm chích ma túy. Xã hội gọi đây là đại dịch và điều đáng lưu ý là qua những con số thống kê quốc tế cho thấy tình trạng HIV ngày càng gia tăng bất chấp nỗ lực của Chính phủ.”

Tham nhũng - kinh tế - biển Đông

Những tệ nạn trong xã hội nêu trên đều vắng bóng trong báo cáo trước Đại hội đảng XII của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng các loa tuyên truyền của nhà nước vẫn cứ oang oang ca tụng kết quả bầu bán là do “ý đảng lòng dân”, dù nhân dân chẳng có quyền gì!

Thứ ba, trong 5 năm tới, người dân còn phải đối diện với quốc nạn tham nhũng, cửa quyền của những kẻ có chức có quyền đã biến thành “lợi ích nhóm” tinh vi và ngày càng nghiêm trọng trong khắp bộ máy nhà nước. Ông Trọng đã thất bại trong nhiệm vụ thi hành Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” ban hành ngày 16/1/2012, dù ông còn là Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, Chống Tham nhũng. 

Vì vậy, trong Báo cáo trước Đại hội XII sáng ngày 21/1 (2016) ông Nguyễn Phú Trọng đã phải đặt ra 2 nhiệm vụ then chốt phải làm trong nhiệm kỳ II:

“Một là, tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ. Tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, đủ năng lực, phẩm chất và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ.

Hai là, xây dựng tổ chức bộ máy của toàn hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả; đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu.”

Ông Trọng còn lập lại trong cuộc họp báo sau khi bế mạc Đại hội XII ngày 28/01 (2016) rằng:“Nghị quyết Trung ương 4 đã và đang làm, sắp tới tiếp tục làm, sắp tới có những việc phải làm tiếp, nhất là trong việc phát huy trách nhiệm của người đứng đầu, giám sát quyền lực, bảo đảm để làm sao hạn chế được tham nhũng.”

Đó cũng là những hứa hẹn ông Trọng đã nói với đảng viên và tại các cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội, nhưng việc đâu vẫn còn đó, tuy đã tiến được “một bước” là thứ ngôn ngữ ông hay sử dụng với ngụ ý công tác này vẫn còn ngổn ngang. Nhưng liệu một lãnh đạo cũ kỹ, chủ quan và đã từng thất bại trong 5 năm của nhiệm kỳ I, liệu ông Trọng có khả năng chuyển thua thành thắng với một đội ngũ cũng lừng chừng như ông được không?

Dân chủ ba phải

Cũng tại buổi họp báo, trả lời câu hỏi của phóng viên: “Ông có nghĩ Việt Nam sẽ giàu mạnh hơn và dân chủ hơn?”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, một người chỉ muốn có “dân chủ trong đảng” còn dân thì không trả lời kiểu 3 phải rằng: “Cá nhân ông là một bộ phận của tập thể. Nguyên tắc lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, đồng thời phải đề cao trách nhiệm cá nhân, phát huy dân chủ và vai trò của người đứng đầu.” (Theo VOV, Voice of Việt Nam - Đài Tiếng nói Việt Nam)

Ông nói: “Phải đề cao trách nhiệm của cá nhân, chứ không thể làm hay, làm tốt thì là kết quả của cá nhân mình, còn làm không hay, không tốt thì đổ tại tập thể. Phát huy vai trò của người đứng đầu nhưng phải phát huy dân chủ. Đứng đầu mà độc đoán, chuyên quyền thì đâu gọi là dân chủ?”.

Dường như sợ các phóng viên chưa hiểu được thứ định nghĩa “dân chủ” của riêng đảng, Tổng Bí thư Trọng bảo: “Mục tiêu của Đại hội Đảng cũng đã khẳng định là xây dựng một nước Việt Nam dân giàu nước mạnh, dân chủ, văn minh, sớm đưa nước ta trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại.” 

“Tất nhiên, dân chủ phải đi cùng với kỷ cương, kỷ cương trên cơ sở phát huy dân chủ. Tuyệt đối hóa một mặt là dẫn đến phiến diện và thất bại” (theo VOV, 28/01/2016)

Trong câu trả lời lòng thòng này, ông Trọng không hề nói đến “dân chủ của dân” đã được quy định trong Hiến pháp của nhà nước CSVN. Nhưng ông lại rào đón khi nói “dân chủ phải đi cùng với kỷ cương” là lập luận vẫn thường được đảng đưa ra để viện cớ hạn chế các quyền cơ bản của dân, trong đó có các quyền con người, quyền tự do báo chí, quyền hội họp, quyền lập hội và quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo.

Còn khi ông bảo “Mục tiêu của Đại hội Đảng cũng đã khẳng định là xây dựng một nước Việt Nam dân giàu nước mạnh, dân chủ, văn minh” chẳng qua cũng chỉ nói cho qua cầu mà thôi. Bởi vì mục tiêu “dân giàu nước mạnh, dân chủ, văn minh” đã có cách nay 15 năm, tại Đại hội đảng kỳ X thời Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh mà dân vẫn nghèo xác nghèo xơ, nước vẫn yếu như sên, công bằng và dân chủ chỉ ưu tiên dành cho những kẻ có chức có quyền để tha hồ ăn trên ngồi trốc thiên hạ. Còn chuyện “văn minh” thì không cần phải sang láng giềng Thái Lan mà hãy bước qua Campuchia để xem dân họ đã chế tạo được xe ô tô và xe tăng kiểu gì rồi biết dân ta xấu hổ đến mức nào? 

Tụt hậu dài dài

Thứ tư, Trong lĩnh vực Kinh tế, sau 5 năm cầm quyền (2011-2015) ông Trọng và đảng CSVN đã không đoàn kết được toàn dân để xây dựng đất nước bằng dân chủ và tự do. Ngược lại, ông và đảng chỉ sống bám vào kinh tế cho vay, viện trợ, khất nợ và lệ thuộc vào hầu bao của Trung Quốc.

Nền kinh tế “không giống ai” được gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” đang đưa đất nước và dân tộc vào con đường mang nợ với Trung Quốc và các nước khác. Lý do vì Việt Nam chỉ biết đi làm thuê là chính, phải nhập cảng hầu như mọi thứ nguyên liệu và máy móc của Trung Quốc nên, hay nói khác đi là Việt Nam đã tiêu thụ giùm hàng hóa cho người bạn láng giềng vẫn coi thường và lăm le xâm lược Việt Nam.

Vì vậy nọi người hãy nghe lời phát biểu ngay thẳng của Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh trước 1, 510 Đại biểu dự Đại hội đảng XII: “Nước ta, từ năm 1986 đến nay, thu nhập bình quân đầu người đã tăng gần 4 lần, tỷ lệ hộ nghèo từ trên 50% xuống dưới 5%. Những thành tựu của công cuộc đổi mới là không thể phủ nhận. Tuy nhiên VN vẫn là nước nghèo. Chúng ta chưa bằng lòng, thỏa mãn, nhất là khi nhìn lại mình trong tương quan với các nước bên cạnh có cùng điều kiện.”

Ông Vinh bảo thẳng: “Có lẽ ít ai biết rằng, đầu Thế Kỷ 19, năm 1820 Việt Nam đã có vị thế đáng nể trong khu vực về dân số và cả quy mô kinh tế, lớn hơn cả Philippines và Mianma cộng lại, gấp hơn 1, 5 lần Thái Lan; thu nhập bình quân đầu người khi đó xấp xỉ bình quân đầu người thế giới. Còn hiện nay, số liệu 2014, thu nhập bình quân đầu người của ta chưa bằng 1/5 mức trung bình của thế giới (2052 USD so với mức bình quân gần 12.000USD của thế giới), và chỉ bằng 1/3 Thái Lan.”

Bộ trưởng Vinh, 63 tuổi, là một trong số 14 Bộ trưởng không được tái bầu vào Ban Chấp hành XII nói với mọi người: “Mọi so sánh đều khập khiễng, vì chúng ta phải trải qua chiến tranh, giành độc lập, thống nhất. Nhưng ta cũng đã có 40 năm sống trong hòa bình, độc lập, 30 năm đổi mới. Đây là quãng thời gian dài tương đương để các quốc gia lân cận như Nhật Bản, Hàn Quốc đưa nước mình từ nông nghiệp, nghèo nàn, lạc hậu trở thành quốc gia phát triển.

Hơn nữa, yêu cầu đổi mới phát triển với Việt Nam đang cấp bách hơn bao giờ hết. VN đang ở trong giai đoạn ngắn ngủi còn lại của cơ hội dân số vàng, bắt đầu từ 1970, thường kéo dài 50 năm, tức khoảng 2020-25 là hết cơ hội. Như vậy chỉ còn tối đa 10 năm thời kỳ mà tỷ lệ dân số ở độ tuổi lao động cao nhất, sau đó giảm dần. Những thuận lợi từ công cuộc đổi mới trước đây đem lại đang dần hết tác dụng.”

Một trong số người ngồi nghe ông Vinh nói có cả Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng ông Trọng có cảm thấy khó chịu hay phải cắn răng mà nghe những điều nói thật của một chuyên viên?

Thứ năm, về tình hình Trung Quốc ngày một đe dọa ăn sống nuốt tươi Việt Nam ở Biển Đông, ông Trọng cũng chỉ biết hô hoán “kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ”, nhưng chính ông đã không cho Quốc hội ra Nghị quyết lên án Trung Quốc khi giàn khoan Hải Dương 981 của nước này tự động vào tìm kiếm dầu bên trong vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam hồi tháng 5 năm 2014.

Lực lượng Công an của Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, người sẽ làm Chủ tịch nước thay Trương Tấn Sang, cũng đã thằng tay đàn áp các cuộc biểu tình tự phát chống Tầu của người dân trong thời gian ấy thì ông Quang là người của nước nào?

Và liệu Đại tướng Ngô Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội, người đã vào Bộ Chính trị và thay Đại tướng Phùng Quanh Thanh làm Bộ trưởng Quốc phòng có dám đối đầu và ngăn chặn các hoạt động mở rộng vùng kiểm soát ở Trường Sa của Trung Quốc, hay sẽ lại bình chân như vại như ông Thanh đã làm trong suốt 5 năm qua?

Bộ Chính trị nói gì?

Trong danh sách 19 Ủy viên mới của Bộ Chính trị XII được chính thức công bố ngày 28/01/2016, có tên Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, con nguyên Bộ trưởng Ngọai giao nổi tiếng chống Trung Quốc Nguyễn Cơ Thạch (tên thật là Phạm Văn Cương).

Ông Thạch đã bị nhóm lãnh đạo thân Tầu, đứng đầu bởi hai Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười, loại khỏi ghế Bộ trưởng Ngọai giao, do áp lực của Bắc Kinh.

Tài liệu Bách khoa Tòan thư (mở) viết: “Cựu đại sứ Việt Nam ở Trung Quốc, thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam Nguyễn Trọng Vĩnh, việc ông Nguyễn Cơ Thạch mất ghế bộ trưởng bộ ngoại giao là do áp lực của Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô 1990, điều kiện để bình thường hóa quan hệ hai nước.”

Trung Quốc rất bực bội khi biết ông Nguyễn Cơ Thạch nhận định về thỏa thuận Thành Đô 1990: “Một thời kỳ Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã khởi sự.”

Trong danh sách 19 Ủy viên Bộ Chính trị, có 7 người cũ của Bộ Chính trị khoá XI đứng đầu bởi ông Trọng. Nhưng trong số người mới, ngoài chuyện lần đầu có 3 Phụ nữ, còn phải quan tâm đến sự có mặt của 4 tướng ngành Công an:

Những người cũ gồm:

1. Nguyễn Phú Trọng Tổng bí thứ
2. Trần Đại Quang Đại tướng, Bộ trưởng Công an
3. Nguyễn Xuân Phúc Phó Thủ tương
4. Nguyễn Thị Kim Ngân Phó Chủ tịch Quốc hội
5. Tòng Thị Phóng Phó Chủ tịch Quốc hội
6. Đinh Thế Huynh Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
7. Nguyễn Thiện Nhân Chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

Người mới:

8. Phạm Minh Chính Phó Ban Tổ chức trung ương, Trung tướng công an 
9. Phạm Bình Minh Phó Thủ tương, Bộ trương Ngoại giao
10. Ngô Xuân Lịch Đại tướng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân VN
11. Nguyễn Văn Bình Thống đốc Ngân hàng Nhà nước
12. Vương Đình Huệ Trưởng Ban Kinh tế trung ương
13. Trương Thị Mai Uy viên Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chủ nhiêm Ủy ban các vấn đề XH
14. Tô Lâm Thượng tướng, Thứ trưởng Công an
15. Trương Hòa Bình Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Trung tướng công an 
16. Hoàng Trung Hải Phó Thủ tướng 
17. Đinh La Thăng Bộ trưởng Giao thông Vận tải
18. Trần Quốc Vượng Chánh văn phòng Trung ương Đảng
19. Võ Văn Thưởng Phó bí thư thường trực thành ủy TP Hồ Chí Minh.

Có tin nói tướng Công an Tô Lâm sẽ thay tướng Trần Đại Quang giữ chức Bộ trưởng Bộ Công an. Cũng đáng ngạc nhiên khi người ta thấy có tên Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, người được nói là “Việt gốc Hoa” cũng được vào Bộ Chính trị XII.

Dù sao thì Đại hội đảng CSVN kỳ XII cũng đã hạ màn nhưng người dân chẳng hào hứng gì mấy đối với kết quả vẫn duy trì ông Nguyễn Phú Trọng, một người già nua mà vẫn còn thích quyền lực. 

Vì vậy mà ở Việt Nam đã có nhiều người muốn ông chỉ nên ngồi cho hết nửa nhiệm kỳ (2018-2019) cho Trung Quốc yên tâm rồi thoái vị, khi ông đã ngót 75 tuổi!

Nhưng tại cuộc họp báo ở Hà Nội sau khi Đại hội kết thúc, ông Trọng lại không dứt khoát sẽ giữ mãi chiếc ghế hay cũng có ý nghỉ hưu.

Ông nói như vẻ bất ngờ và bị níu kéo ở lại: “Tôi không ngờ lại được Đại hội tín nhiệm bầu vào Ban Chấp hành Trung ương và Hội nghị lần thứ nhất BCH Trung ương khóa XII bầu làm Tổng Bí thư với số phiếu gần như tuyệt đối 100%. Tôi bất ngờ vì tuổi đã cao, có lẽ trong các vị lãnh đạo tuổi tôi là cao nhất, sức khỏe, trình độ có hạn. Tôi cũng đã xin nghỉ nhưng vì trách nhiệm Đảng giao, chúng tôi với tư cách Đảng viên phải chấp hành. Tôi xúc động trước tình cảm của đồng chí, đồng bào trong nước và bạn bè quốc tế đã bày tỏ tình cảm, gửi gắm tới Đại hội. Chúng tôi cũng rất lo, vì công việc sắp tới còn nặng nề. Phải gánh trách nhiệm rất lớn trước tình hình diễn biến trong và ngoài nước như hiện nay, thời cơ thuận lợi cũng có, nhưng khó khăn rất nhiều, có rất nhiều việc phải làm”.

Không biết có ai trong số những người theo dõi cuộc họp báo đã chảy nước mắt khi nghe ông nói thế, hay cũng có người đã chép miệng bảo: “Em chả, Em không dám”.

Phạm Trần
(01/016)









__._,_.___

Posted by: 8406news 

Trãi thảm cho cửa địa ngục, vì sao?


http://3.bp.blogspot.com/-f02FRcmumsA/U1YTakMA1zI/AAAAAAAArp4/dnII23goghI/s1600/10250219_783440428356255_6442691637639047994_n.jpg

Trãi thảm cho cửa địa ngục, vì sao?

Tue, 01/19/2016 - 23:04 — tuankhanh
Có phải con người Việt Nam đang sống ở dưới mức cam chịu, luật pháp Việt Nam thì quá yếu ớt hoặc ngành giáo dục hiện nay không còn đủ ý thức mình đang là gì trên đất nước này? Sự kiện trẻ em trong trường học bị công an tự tiện xông vào bắt đi, dẫn đi và tra tấn, dẫn đến thương tật hoặc tử vong đang diễn ra nhức nhối, nhưng mọi thứ cứ như bị dằn xuống, im lặng và trôi qua.

Điều thất nhân tâm mới nhất, là chuyện công an thôn ở huyện Tịnh Sơn, Quảng Ngãi đã tự ý đi vào trường THCS Tịnh Bắc, xã Tịnh Bắc để bắt em Nguyễn Tấn Tâm giữa giờ học, đem về đồn tra tấn để buộc em phải nhận tội ăn trộm. Sau đó, công an thôn – như một cách che chở lộ liễu qua việc cung cấp thông tin hạn chế từ địa phương, chỉ được cho biết tên là Danh – đã buộc mẹ em Tâm đến ký giấy xác nhận tội của em. Như mọi gia đình thôn quê ở miền trung, sợ hãi đồn công an và chốn công quyền, bà Trương Thị Thái, mẹ của em vội vã ký vào giấy vì nghe lệnh của công an là “ký vào, mới được cho về”, hơn nữa bà quá lo lắng khi thấy con mình bị bắt từ sáng, mà đến 7 giờ tối mới được công an thôn cho gọi.

Đầu năm 2016, lá thư tuyệt mệnh của học sinh Tâm gửi lại cho gia đình sau khi uống thuốc trừ sâu, chọn cái chết để đòi lại danh dự của mình, trở thành tuyên ngôn máu của hiện thực học đường mà ngành giáo dục Việt Nam phải cúi mặt, nếu còn chút lương tri.

Từ lúc nào, nhà trường ở Việt Nam trở thành cánh cổng phụ dẫn đến đồn công an một cách công khai như vậy? 

Trường hợp công an đột nhập trường THCS Tịnh Bắc bắt em Tâm đi, có thể được coi là điều bất ngờ của thầy cô, ban giám hiệu nhà trường, nhưng lẽ ra em Tâm phải được nhà trường bảo lãnh đi về cho hết giờ học, thông báo hiện tượng bất thường này cho phụ huynh em Tâm để tránh điều đáng tiếc nói trên. Hoặc ít nhất nhà trường đã phải cử người đến đồn công an để làm người giám hộ cho em Tâm.

Rất nhiều người khi đọc bản tin về cái chết của học sinh Nguyễn Tấn Tâm, đã thở dài nói rằng với tình trạng cường quyền và vô pháp của công an ở các vùng nông thôn, nhà trường có biết thì cũng đành cam chịu. Bạn có tự hỏi, nếu sự sợ hãi không có bóng dáng của pháp luật đó cứ được duy trì mãi, liệu sẽ có bao nhiêu sinh mạnh trẻ nhỏ còn treo lơ lửng trong môi trường học đường?

Hãy nhìn lại biểu đồ của ngành giáo dục, liên quan đến đến vấn nạn công an ngang nhiên dẫn độ trẻ em giữa giờ học (trong đó cũng không ít vụ chính nhà trường làm “mai mối” cho những tội ác đó). Biểu đồ đó tăng dần trong hình ảnh lạm quyền của công an địa phương, cũng như coi thường luật pháp. 

Từ năm 2007, khi dư luận xã hội bùng lên chuyện em Huỳnh Thị Ngọc Trâm, học lớp 5 ở trường tiểu học An Hiệp, tỉnh Đồng Tháp bị chính nhà trường giao cho công an tra tấn để xét xem em có lấy trộm tiền quỹ 47.000 đồng của lớp không, khiến em trở nên hoảng loạn và bị câm trong một thời gian dài mà không hề có sự bồi thường thoả đáng nào. 

Ghê sợ hơn, học sinh tiểu học mới 7 tuổi như em Lại Thị Thắm ở trường tiểu học Trung Lập Thượng, Củ Chi, Tp.HCM cũng từng bị dắt giao cho công an thẩm tra, ngay trong lúc em đang ở lớp, vì nghi em trộm tiền. Chuyện vừa diễn ra vào năm 2012, là một trong những cột mốc chạy dài đến hiện tại, với vô số sự kiện bạo lực học đường bắt đầu từ người lớn, và hôm nay là cái chết của em Nguyễn Tấn Tâm.

Chẳng lẽ, đối với học đường, ngành công an không thể tiêu hoá nổi khoản 9 điều 7 Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em, nghiêm cấm các hành động có tính chất xúc phạm, hạ thấp danh dự, nhân phẩm hoặc dùng nhục hình đối với trẻ em tình nghi vi phạm pháp luật? Và điều luật được in rành rành công khai đó, đối với các thầy cô, vẫn không đủ là chỗ dựa để bảo vệ học trò mình thay vì cam chịu, như biến nhà trường thành cánh cổng phụ của đồn công an, trong trường hợp em Tâm?

Cách đây không lâu, Bộ Giáo dục có ra thông báo, kêu gọi phụ huynh cẩn trọng trước nạn bắt cóc trẻ em ở trước cửa trường. Chua chát thay, số liệu về bắt cóc của kẻ lạ thì rất thấp, nhưng số liệu về việc công an bắt đi công khai, nhục hình và gây thương tật cho học sinh thì rất rõ, thậm chí được ghi ở trang bách khoa điện tử. Thật ngạc nhiên, khi cần thì Bộ giáo dục có thể vận dụng mọi ngành công an địa phương trong việc để bảo đảm cho những kỳ thi “sạch” theo ý muốn của mình, nhưng gần 10 năm, kể từ sự kiện em Ngọc Trâm, Bộ Giáo dục sao không thể gửi nổi một công văn khuyến cáo các công an địa phương nên hợp tác văn minh để giữ gìn môi trường cao quý của ngành giáo dục?

Nói về chuyện giá trị riêng tư của ngành giáo dục, lại chợt nhớ câu chuyện của anh bạn định cư ở nước ngoài. Những ngày đầu ở xứ người, do không quen đường xá, anh bạn khi đưa con lên xe bus của nhà trường, liền lái xe đi theo để học thuộc đường, phòng trường hợp phải đi đón về sớm. Được 2 ngày, cảnh sát đến tận nhà kiểm tra xem có đúng là phụ huynh không, còn nếu không thì sẽ bị cấm đi theo xe bus học sinh, do bị nghi ngờ là kẻ bắt cóc. Sau khi nghe chuyện, cảnh sát còn dặn anh bạn rằng phải nhớ ghé vào trường làm một I.D tag (thẻ nhận dạng phụ huynh) thì mới có thể được phép đón con về. Viên cảnh sát cho biết thêm, ngay cả trường hợp ông được nhờ đưa học sinh về, ông phải ký vào sổ và ghi rõ họ tên, chức vụ của nhà trường.

Chuyện nhà trường ở xứ người thì vậy, còn trong trường hợp em Tâm, sau khi công an thôn thấy chuyện trở nên rắc rối từ cái chết của em, nơi này đã vội vàng tuyên bố rằng học sinh Tâm từng có tiền án trộm cắp hơn 10 vụ. Ngay cả cô phó hiệu trưởng trường THCS Tịnh Bắc, cô Nguyễn Thị Thu Hoanh nghe mà phải sửng sốt trước trò tiểu xảo này. Cô khẳng định rằng mình vẫn biết em Tâm là một học sinh ngoan. Đúng là người chết hai lần, thịt da nát tan.

Một môi trường giáo dục được tôn trọng là ước muốn không của riêng ai. Một không gian văn minh và riêng tư của nhà trường phải thuộc về pháp luật, chứ không thể thuộc vào quyền lực riêng của một bí thư hay một công an xã. Nỗi đau của các phụ huynh có con cái đối diện với vấn nạn lạm quyền vô pháp phải trở thành những bài học cho đất nước. Cái chết của học sinh Nguyễn Tấn Tâm không thể bị lãng quên vô ích, nó là tiếng kêu về một tương lai khác của học đường Việt Nam: nơi đó phải là nơi trải thảm cho đường đến tương lai, chứ không thể là đường trải thảm dành cho cửa địa ngục.
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Friday, 29 January 2016

Còn cộng sản - Việt Nam còn tai họa



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

VIT CNG CÒN,
NƯỚC S MT.


Lê Duy San

Sau năm 1975, mc du thù ghét bn Vit Cng đến tn xương ty, nhưng cũng có mt s người, nht là dân min Nam, thm phc bn Vit Cng đã làm được mt vic mà trước kia chính ph min Nam Vit Nam (VNCH) đã không làm được đó là đui được đám Tu Ch Ln ra khi Vit Nam. Nhưng k t khi chúng (Vit Cng) b Trung Cng dy cho mt bài hc vào tháng 2 năm 1979 và cưỡng chiếm qun đo Trường Sa vào ngày 14 tháng 3 năm 1988 khiến Nguyn Văn Linh, Tng Bí Thư ca đng Cng Sn Vit Nam phi ly lc Trung Cng xin hòa hay nói cho đúng hơn là xin hàng Trung Cng vào năm 1990.

Vic này làm người ta nghĩ rng vic làm ca chúng trước kia chng có gì là đáng phc, mà trái li còn di hi cho đt nước nhiu hơn: đó là vic chúng phi dâng i Nam Quan, Thác Bn Gic và c chc ngàn cây s vuông miến Bc Vit Nam, hàng trăm ngàn cây sô vuông lãnh hi trong đó cò 2 qun đo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cng.

Không nhng thế, nếu trước kia, chúng đui đi được vài trăm ngàn Tu quc gia, thì nay, chúng li m ca cho Tu Cng Sn t do vào Vit Nam c triu tên, khiến cho có th đưa Vit Nam ti nguy cơ mt nước. Vì thế, nhiu người ưu tư ti đt nước đã t hi: Nước Vit Nam còn hay đã mt ? Nếu còn thì liu có gi được không?

Có người nói rng nước đã mt ri, và đã mt t lâu. Ông giáo sư Trn đình Ngc còn nói rõ ràng rng H Chí Minh đã bán nước t ngày 3/2/1930 (1). 

Thc ra thì nước Pháp đã chiếm Vit Nam làm thuc đa t lâu, t năm 1884, nước Vit Nam đâu còn na mà đ cho H Chí Minh bán? V li H Chí Minh lúc by gi còn đang lang thang, cu bơ, cu bt, du th, du thc, đâu đã có danh phn gì ngoài chc Ch Tch đng Cướp Cng Sn Đông Dương vi vài trăm đng viên, mà đòi bán nước cái ni gì.

Hơn na, tuy ngày nay Vit Nam đã mt thác Bn Gic, i Nam Quan và c chc ngàn cây s vuông biên gii Vit Hoa và c trăm ngàn cây s vuông hi phn bin Đông, nhưng đng trên phương din lut pháp và quc tế thì Vit Nam vn còn. Bi vì tên Vit Nam vn còn trên bn đ thế gii. Nước Vit Nam vn được các quc gia trên thế gii công nhn và Vit Nam vn là mt thành viên ca Liên Hip Quc. 

Nhưng liu Vit Nam s còn tn ti đến bao gi? Điu này tht khó nói trước, có điu chc chn rng Vit Cng còn, Vit Nam s mt, hay nói cho rõ hơn là: Chế đ Cng Sn Vit Nam còn tn ti thì nước Vit Nam s mt v tay Trung Cng vì nhng lý do sau:
 1/ Chính quyn Vit Nam thì hèn vi gic, ác vi dân và coi dân như k thù.
 Thc vy, Vit Nam t xưa ti nay, chưa có mt chính quyn nào li hèn nhát và khiếp nhược như ngy
quyn cng sn Vit Nam hin nay.

 Ngy quyn Cng Sn Vit Nam coi Trung Cng như Mu Quc. Đi đâu, ngy quyn Vit Nam cũng phi xin phép quan thày Trung Cng. Làm gì, ngy quyn Vit Nam cũng phi báo cáo quan thày Trung Công. Dân Trung Cng t do ra vào Vit Nam như đi ch, không cn chiếu khán. Chúng t do hành ngh, không cn giy phép và chn gái Vit Nam làm v như đi ch mua my con chó, con mèo! Dân Trung Cng t do lp nhng khu người Hoa khp mi nơi. Ti nhng nơi này, h t tr và người Vit bt kh xâm phm ging như my tòa Đi S, Lãnh S ca ngai quc, ngay c công an Vit Cng cũng không có quyn xâm phm nhng khu vc này.

Ngy quyn Cng Sn Vit Nam đ mc cho Trung Cng ngang nhiên ln chiếm đt đai, lng hành trong hi phn mà không dám đương đu hay phn đi, dù ch bng đường li ngai giao. Ngư dân Vit Nam đánh cá trong vùng hi phn Vit Nam cũng b Trung Cng ngang nhiên bt gi c người ln ghe thuyn, cá thì tch thu, người thì bt np pht mi chu tha.
 Ngy quyn Cng Sn Vit Nam không dám đ cho sinh viên, hc sinh biu tình đ đo Trung Cng xâm chiếm Hòang Sa, Trường Sa và bt giam nhng người biu tình. Bia tưởng nim nhng b đi Vit Cng hy sinh trong cuc chiến vi Trung Cng vào năm 1979 cũng phi đc b. Các sách giáo khoa t tiu hc đến đi hc, không mt dòng ch nào nói ti Hòang Sa và Trường Sa. B lut nào ca Vit Nam cũng phi in c 2 th tiếng Trung Cng và Vit Nam.

          Trái li đi vi dân thì chúng tht đc ác, dã man và tàn bo vô chng. 

Quan chc chính quyn thì thi đua tham nhũng, ăn hi l. Tên nào cũng thi đua vơ vét ca dân đ có tin ăn chơi hoc cho con em chn tránh ra ngai quc dưới hình thc du hc, nht là Hoa K, đ tu tán tin bc.

          Công an thì coi dân như k thù, hơi mt chút là đánh đp, bt giam, b tù. Đi xe máy mà không đi mũ an toàn cũng có th b đánh chết như trường hp anh Nguyn Văn Khương Bc Giang b thiếu úy công an Nguyn Thế Nghip đánh b đu chết vì không đi mũ bo him vào ngày 23 tháng 7, 2010. Ông Trnh Xuân Tùng Hà Ni cũng vy, b trung tá công an Nguyn Văn Ninh đánh gy c chết vào tháng 2/2011 vì li tương t và nhiu trường hp tương t khác. Là con ca mt tù nhân lương tâm hay người bt đng chính kiến cũng có th b công an cho côn đ chém trng thương như trường hp ca anh Phan Nguyn Trng Tú con ca nhà bt đng chính kiến Phan Ngc Tun Phan Rang vào ngày 18/9/2012. Chính vì vy mà có người gi chế đ Cng Hòa Xã Hi Ch Nghĩa Vit Nam là mt Chế Đ Côn Đ.

          Mt nhà văn trong nước, ông Hùynh Ngc Tun, trong bài Không Ging Ai, đã viết: “Lc lượng công an nhân dân thì coi dân như c rác, bun bun thì đánh chết mt vài người dân cho vui, mc đích là đ th uy. Nếu dư lun trong nước và quc tế có phn ng mnh quá thì cũng x cho ly l đ bt ming công lun ri đâu li vào đó. Hãy nhìn nhng cái chết thê thm ca mt s nn nhân trong my năm gn đây thì rõ”.

2/ Tinh thn yêu nước ca người dân VN không còn, t ái dân tc cũng mt.
Dân s Th Đô Hà Ni bây gi ít ra cũng phi trên 5 triu người và dân s thành ph Saigon ít ra cũng phi gn 8 triu. Vy mà s người tham d ca mi cuc biu tình đ biu l lòng yêu nước và chng Trung Cng xâm lược, k c mt s công an chìm, ni và nhng người qua đường vì hiếu kỳ đng coi, cũng chưa ti 500 người. Nếu không k nhng người già c và tr em, tính theo t l thì con s người thc s đi biu tình cũng không ti 1/10,000. Vy thì còn 9999 phn 10,000 kia đâu ?

Đành rng ngy quyn cng sn Vit Nam là mt chính quyn hèn vi gic, ác vi dân, nên người dân rt s. Nhưng ti sao chinh quyn bo h ca thc dân Pháp trước kia, cũng ác ôn, cũng tàn bo, nhưng vn có nhng ông vua như Hàm Nghi, Duy Tân, Thành Thái ra mt chng đi, vn có nhũng cuc ni dy chng Pháp như Nguyn Trung Trc, Đinh Công Tráng, Phan Đình Phùng, Đ Thám, Nguyn Thái Hc v.v.

Mt người dân trong nước đã t hi:
“Chính quyền hiện hành có còn là chính quyền của dân tộc Việt Nam hay không ? Tự hỏi để rồi ngầm trả lời: Không, không, không.Chính quyền này không phải là của dân tộc Việt Nam, mà là chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam! Tôi và bao bậc cha mẹ khác lẽ nào đưa con mình đi cầm súng để bảo vệ đảng nô lệ như thế này ? Tôi đã rớt nước mắt. Tệ hại quá, tôi phải “nướng” con tôi cho lũ cầm quyền phản dân tộc này? Tôi sẽ phải làm thế nào ?

  Thc ra thì chính Cng Sn Vit Nam không phi là chính quyn ca người dân t lâu, ngay t khi mà ông H Chí Minh cướp được chính quyn t tay chính ph Trn Trong Kim. Nhưng trong thi k chiến tranh t 1945 ti 1975, lòng yêu nước ca dân tc Vit Nam vn còn và vn hăng say và nng nhit. Chính vì thế mà chúng vn bp bm và li dng được đ chiến thng min Nam vi s ng h trit đ ca Liên Sô và Trung Cng . 

Ngày nay, chúng không còn cn lòng yêu nước ca người dân Vit Nam na. Chúng ch cn làm sao gi được Đng đ hưởng th. Không nhng thế, chúng còn mun tiêu dit hn lòng yêu nước ca người dân bng chính sách h hóa (ăn chơi x láng) đ chúng d b cai tr. Người dân đã được dy ngay t khi biết mi nói, t lúc mi cp sách đi hc là: “Yêu nước là yêu Đng, yêu ch nghĩa xã hi”. Vì thế chúng ta không ly làm l ti sao nhng cuc biu tình quan trng như vy li ch có vài trăm người trong khi nhng chn ăn chơi try lc nh bé cũng có c ngàn người tham d.

Không nhng lòng yêu nước b đui cht mà còn b chính quyn cm đóan. Cũng trong bài Không Ging Ai, nhà văn Hùyng Ngc Tun viết: “Lòng yêu nước có th nói là di sn quý báu ca người Vit Nam mà t tiên ca chúng ta trao truyn t đi này sang đi khác, chưa có mt triu đi mt chính quyn nào kim duyt lòng yêu nước ch đng nói đến chuyn th tiêu, ngăn cm hay đc quyn. Vy mà ngày hôm nay trước hành đng hiếu chiến và ngang ngược ca bn bành trướng Bc Kinh, người dân Hà Ni, Sài Gòn đã t nguyn xung đường đ cho thế gii biết là nhân dân Vit Nam không hèn yếu không vô trách nhim vi quc gia, vy mà đã b chính nhà cm quyn ca dân, do dân, vì dân đàn áp, bt b, vu khng và chp mũ . Điu này chc làm c thế gii kinh ngc và khó hiu là Vit Nam đang được điu hành bi mt chính quyn đi din cho ai ?

Không nhng lòng yêu nước ca người dân Vit Nam bây gi không còn mà ngay c lòng t ái dân tc cũng mt. Trước kia (1975) gia đình Vit Nam nào, có con gái ly chng ngai quc đu ly làm xu h (mc c) vi h hàng, làng xóm. Nay thì trái li, gia đình Vit Nam nào có con gái ly được chng ngai quc, không nhng không xu h mà còn ly làm hãnh din, không nhng hãnh din vi h hàng mà c vi làng xóm. H hàng, làng xóm cũng không coi đó là đu xu mà còn coi đó như mt tm gương sáng đ cho con cháu noi gương mà bt chước. Đành rng ngày nay thế gii m rng, vic ly người ngoi quc là chuyn bình thường, nhưng coi đó là mt tm gương sáng đ con cháu noi theo thì tht là hết ch nói.

Sau my chc năm sng dưới chế đ Cng Sn, người dân Vit Nam bây gi ch biết Tin, Tin và Tin. V chng, cha con, m con, anh em có th giết nhau vì Tin. Bn bè có th giết nhau vì Tin. Thày trò có th giết nhau vì tin. Ch t có th giết nhau vì Tin. Hc sinh, sinh viên cũng có th vì tin mà đi bán dâm hay làm đĩ đc. Hoa hu hay người mu cũng có th bán dâm vì tin như trường hp hoa khôi Thiên Kim tng môi gii cho Hoa Hu M Xuân đi bán dâm vi mt “đi gia ti khách sn thành ph Vũng Tàu vi giá 2,500 USD. Thiên Kim ly 1,000 USD, còn M Xuân hưởng 1,500 USD. V cũng có th vì tin mà ngai tình hay bán dâm.
Thùy Linh, mt người dân Hà Ni viết: Mình bng thương M Xuân, Hng Hà, Thiên Kim và các cô gái b chà đp thêm nhiu ln sau các chuyên án điu tra, bóc d đường dây mi dâm này. Chính xã hi là nguyên nhân gây nên cơn “thèm tin” đến điên lon. Nếu xếp thang bc cho cơn thèm khát tin thì quan chc đng s 1. H bt chp tt c đ lao vào kiếm tin, các nhim k chưa đ còn b trí c v, con cùng tham gia. Hu như không có quan chc nghèo, ch chưa là tt c các quan chc đu có th gi là t phú đôla mà thôi.
“Càng xa hoa càng tr thành tm gương đ to nên mt li sng cho lp tr noi theo.

Đm chìm trong cuc sng tt c điên đo vì tin
mà bo tui tr nên có thái đ đim tĩnh vi tin, vt cht thì khác gì rao ging đo đc suông ? Rt ít người thoát khi tm lưới ba vây ca tin bc.

Và đ có được cuc sng cho bng người ta, tt nhiên cn tin. Không th kiếm tin bng các d án, chính sách như quan chc, đi gia thì đương nhiên phi bán nhng gì mình có.”

Người nghèo thì sn sàng làm bt c ngh gì, min sao kiếm được tin đ sng, k c ngh buôn lu, ma cô, đĩ điếm đã đành, mà ngay k đã có tin cũng có th làm nhng ngh này đ chóng giu hoc giu hơn đ hưởng th được nhiu hơn, đưa ti gn như c nước sa đa. Nhà tan không cn biết, nước mt không cn hay. Đó là thái đ ca người dân Vit Nam bây gi.

3/ Dân tc chia r trm trng.
Dân Việt Nam không phải là một dân tộc thuần chủng. Miền Bắc thì có một số lai Tầu, tương lai sẽ có nhiều hơn. Miền Trung thì lai Chiêm. Miền Nam thì lai Miên. Tôn giáo thì có Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo v.v…Sau 1975, dân Việt Nam cũng chia làm 2 hạng: hạng người đã sống dưới chế độ Cộng Sản và hạng người đã sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa. 

Dù một vài chục năn nữa, số người sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa có chết hết thì cũng vẫn còn hai hạng: hạng là đảng viên cộng sản và hạng không phải là đảng viên cộng sản. Vì thế thật khó mà có sự đòan kết. Đành rằng khi tổ quốc lâm nguy, chúng ta có thể gạt bỏ tất cả những dị biệt để đòan kết chống giặc. Nhưng đó là trường hợp chính quyền là chính quyền của dân, biết lo cho dân và biết bảo vệ dân. Chính quyền cộng sản Việt Nam không phải là chính quyền của dân mà là chính quyền của đảng cộng sản nên chỉ biết lo cho đảng, bảo vệ đảng. Còn dân chúng thì Việt Cộng coi như kẻ thù.

Vì thế, một người dân trong nước đã nói: “Cầm súng bảo vệ đất nước thì tôi không sợ. Còn cầm súng, hy sinh con cái chúng tôi cho quyền lợi riêng của đảng cộng sản Việt Nam thì khác nào sự ngu xuẩn, hơn nữa, đó là sự nhục nhã ! Còn nếu không đưa con đi nghĩa vụ, tôi sẽ bảo nó trốn cách nào ? Giá như gia đình tôi có tiền của như đám cán bộ nắm quyền, tôi sẽ “chạy” được cho con ra nước ngoài du học. Hàng triệu gia đình như gia đình tôi phải chạy ăn từng bữa thì làm gì có khả năng cao sang đó? Chúng tôi sẽ đưa con cái chúng tôi trốn đi đâu ? Tôi đang phải trốn chạy, ngay trên chính quê hương Việt Nam của mình sao ?

Tóm lại, với ba lý do trên, nếu Việt Cộng còn, hay nói cho rõ hơn, nếu chế độ cộng sản Việt Nam còn tồn tại, nước Việt Nam chắc chắn sẽ mất dù chiến tranh có xẩy ra với Trung Cộng hay không.

Đọc lịch sử Việt Nam, chúng ta thấy Việt Nam đã ba lần mất nước. Nhưng cả ba lần chúng ta đều lấy lại được vì tinh thần yêu nước của dân ta thời ấy vẫn còn, tự ái dân tộc của dân ta thời ấy rất cao. Hơn nữa tất cả ba lần mất nước đó đều do ngọai xâm xâm chiếm và chính quyền do chính người ngọai quốc đứng đầu cai trị. Còn lần này, nếu chuyện mất nước xẩy ra thì thật là khó lòng lấy lại được vì nước mất là do chính bọn Việt Cộng dâng cho Tầu. Chính quyền cai trị cũng vẫn chính là bọn Việt Cộng bán nước làm tay sai cho Tầu nắm giữ thì thật là khó có thể lấy lại được nếu chúng không tự tan dã hay tự tiêu diệt lẫn nhau ?

Chú thích

(1). Có lẽ ông Bút Xuân đã căn cứ vào các cam kết “giao nước Việt Nam cho Trung Quốc”, đã được “ký” bằng “lời hứa danh dự ” của ông Hồ Chí Minh với 2 Đại Tướng Tàu là Trần Canh và Vị Quốc Thanh, thay mặt cho Mao Trạch Đông vào năm 1926. Bốn năm sau, năm 1930, thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, ông Hồ khẳng định một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai:“Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một: một dân tộc, một nền văn hóa, một phong tục, một tổ quốc”.

   Lê Duy San


On Thursday, January 28, 2016 6:53 AM, Quyet Nong < wrote:


Còn cộng sản - Việt Nam còn tai họa

Người Đưa Tin (Danlambao) - Đại hội 12 của cộng sản chưa kết thúc nhưng kết cục thì đã rõ. Nguyễn Phú Trọng đã loại được Nguyễn Tấn Dũng và tiếp tục ngồi ghế TBT. Không loại trừ tình huống Trọng có thể sẽ chặt luôn vây cánh phe thân NTD. Thực tế cho thấy Trọng thắng Dũng hay ngược lại thì VN vẫn chìm ngập trong đói nghèo và lạc hậu. Đơn giản là VN không bao giờ có thể phát triển trên nền tảng của CNCS, thứ chủ thuyết thế giới văn minh đã lên án tội ác chống loài người. Cũng như chính bản thân NPT cũng thừa nhận đến hết thế kỷ này VN không biết có XHCN hoàn thiện hay chưa.

Những ai kỳ vọng Nguyễn Tấn Dũng là người miền Nam sẽ phóng khoáng hơn đã thất vọng khi thấy NTD bị gạt bỏ. Người ủng hộ NPT thì hồ hỡi phấn khởi xem như phe ta thắng lớn. Thực tế cho thấy đây không phải là lần đầu cộng sản đấu đá để tranh giành quyền lực. Ngay cả Hồ chí Minh cũng bị đàn em cô lập lúc cuối đời. Vì thế, kể từ khi cộng sản cướp chính phủ Trần Trọng Kim, tên cộng sản nào thắng thì đồng bào VN vẫn đại bại. Hy vọng vào bất kỳ tên cộng sản nào, dù cấp thấp hay cao đều là hành động tự an ủi mình chưa tìm ra phương cách để giải tán đảng cộng sản.

Nguyễn Tấn Dũng lật ngược thế cờ thắng Nguyễn Phú Trọng thì sao?

Không ít người cho rằng NTD "thân Mỹ" sẽ có ít nhiều thay đổi cho tiến trình dân chủ hóa đất nước. Người viết cho rằng điều đó không thực tế. Xin đừng quên thủ tướng NTD là người đã ra lệnh cấm báo chí tư nhân cũng như dùng quyền lực đe dọa các tổ chức XHDS và đòi "xử" Dân Làm Báo. Trong hai nhiệm kỳ của NTD, chẳng những không mang lại ích lợi gì cho đất nước, thậm chí còn tiếp tay với Nông Đức Mạnh ký bán Tây nguyên cho Trung cộng thông qua dự án khai thác bauxite Tây Nguyên. Chưa nói tới thư tố cáo của ông Lê Anh Hùng khẳng định Nguyễn Tấn Dũng hiếp dâm và giết gái vị thành niên nhằm bịt đầu mối, cũng như thư tố cáo NTD tham nhũng nhất Châu Á của một đảng viên tên Phan Văn Trung. Tội ác của NTD qua 10 năm làm thủ tướng rất đúng với bản chất của một đảng viên cộng sản vào rừng theo du kích đánh phá miền Nam từ năm 12 tuổi. 

Cũng đừng quên "lời tuyên thệ" của Nguyễn Tấn Dũng khi mới nhậm chức thủ tướng cộng sản "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay". Kết quả sau cùng là tham nhũng đã thành quốc nạn. Và, khi Nguyễn Tấn Dũng bị chất vấn trước quốc hội. Hắn đã chống chế rằng tôi không xin làm thủ tướng mà do đảng chỉ đạo nên tôi phải thi hành. Lời nói của Nguyễn Tấn Dũng cho thấy NTD không có lập trường chính trị và trình độ thấp kém không xứng với cương vị một thủ tướng.

Nguyễn Phú Trọng thắng thì VN sẽ thế nào? 

Nguyễn Phú Trọng là tên cộng sản ít mang điều tiếng tham nhũng như Nguyễn Tấn Dũng, nhưng NPT có thật sự là người tốt không? Xin thưa, NPT là tên ít học và không hiểu biết thế nào là dân chủ. Với cái bằng tiến $ĩ xây đựng đảng mang về từ Mút-Cu của Nga, NPT không giúp ích gì cho đất nước mà chỉ mang lại tai họa bởi thứ chủ thuyết loài người đã vất đi từ thập niên 1990. Tương tự như quan niệm của HCM "Ai có thể sai chứ Lênin và Stalin không thể sai được + Tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài chủ nghĩa Mác - Lênin". Chính sự cuồng xuẩn của HCM và sau đó là Nguyễn Phú Trọng là nguyên nhân VN chưa thoát khỏi gọng kềm của trung cộng. 

Xin được nhắc lại, hành động độc tài của Nguyễn Phú Trọng không hề thua kém Nguyễn Tấn Dũng trong việc bị thế giới văn minh chỉ trích là kẻ thù của Internet (tài liệu đã dẫn). Gần đây là thư kiến nghị của ông Nguyễn Khắc Mai đòi bắt giam Nguyễn Phú Trọng vì 14 tội phản quốc cần làm rõ. 

Một chế độ tập trung thành phần ít học, không biết nhiều hoặc cố tình không biết thế nào là dân chủ nhưng rất giỏi thủ đoạn đấu đá để tranh giành quyền lực đó chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân đẩy cả nước sập hầm tai vạ đói nghèo và lạc hậu. Khi người dân miền bắc gọi Nguyễn Phú trọng là Trọng lú là có cơ sở và chính đáng để chỉ sự ngu ác của Nguyễn Phú Trọng. 

- Trần Đại Quang nắm chức chủ tịch nước cộng sản, đồng nghĩa VN chính thức là một chế độ công an trị. 

Về lý lịch của Trần Đại Quang cũng mờ ám không kém ngày sinh tháng đẻ của HCM. Việc khai man lý lịch của Trần Đại Quang do chính "cộng sản nòi" tố cáo nhưng không được điều tra thấu đáo, đó cũng là tai họa tiềm ẩn khi thành phần bất hảo chui sâu leo cao đến chức chủ tịch nước. Có thể làn sóng dân chủ sẽ bị đàn áp khốc liệt hơn khi Trần Đại Quang chỉ là bộ trưởng côn an. Và thế giới văn minh có thể sẽ "ăn quả lừa" nhiều hơn vì Trần Đại Quang lưu manh chính trị không thua kém người tiền nhiệm Trương Tấn Sang. Nếu không nói Trần Đại Quang lưu manh chính trị hơn cả Nguyễn Tấn Dũng. Bởi lừa thày phản bạn thuộc bản chất của người theo cộng sản, đứng đầu là Hồ chí Minh. Đối với cộng sản việc giết dân lành và giết cả ân nhân đối với cộng sản là chuyện thường tình. 

- Nguyễn Xuân Phúc, đối thủ "cộm cán" của Nguyễn Tấn Dũng.

Ai cũng biết trang Chân Dung Quyền lực chỉ trích gần như toàn bộ lãnh đạo cộng sản chỉ trừ Nguyễn Tấn Dũng. Gây nhiều điều tiếng Chân Dung quyền lực là do đàn em Nguyễn Tấn Dũng bày ra nhằm triệt tiêu đối thủ chính trị chư không nhằm mục đẩy thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước. Nói cách khác, Nguyễn Xuân Phúc cũng là tên lưu manh chính trị Như Trọng - Sang - Hùng - Dũng mà thôi. 

Đối với Nguyễn Thị Kim Ngân với vai trò chủ tịch QH thì sao?

Không phải kỳ thị phụ nữ "đái không qua ngọn cỏ" nhưng thực tế cho thấy từ Nguyễn Thị Bình cho đến nay chẳng có phụ nữ nào theo cộng sản mà làm gì có ích cho đất nước. Rặt lũ ăn hại đái nát. Cứ nhìn bà bộ trưởng y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Tòng Thị Phóng sẽ thấy rõ điều đó. Xa hơn nữa như Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa. Chờ đợi VN có bà "Aung San Suu Kyi" chỉ là chuyện hoang tưởng nếu họ là đảng viên cộng sản. Không bao giờ có một nhà nước tốt trên chủ thuyết loài người đã lên án đó là tội ác chống loài người.

Kết luận.

Xin đừng kỳ vọng vào bất cứ tên cộng sản nào, dù cấp thấp hoặc cấp cao. Chưa có ai chứng minh ngược lại được lời nói của Cố TT VNCH Nguyễn Văn Thiệu "Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm". Cũng như chưa có dẫn chứng ngược lại phương trình của ông Hà Sĩ Phu rằng đã là cộng sản dù giống đực hay cái, chẳng có y & thị nào là lương thiện cả. Vì thế người viết xin được giữ vững lập trướng Diệt cộng sản hoặc bị cộng sản diệt trên mặt trận truyền thông. Không loại trừ các tình huống khác. Vì mỗi một nỗi sợ hãi là một viên gạch xây làu đài cho cộng sản mà nền móng của nó là nỗi thống khổ của toàn dân tộc. 

28.01.2016

Người Đưa Tin
danlambaovn.blogspot.com

___________________________________

Tài liệu tham khảo:

- Công bố danh sách Ban Chấp hành Trung ương khóa XII. 

- Một cách lý giải về chuyện Hồ Chí Minh mất quyền lực trong những năm cuối đời. 

- Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam. Tác giả Cao-Đắc Tuấn. http://danlambaovn.blogspot.de/2014/10/nhung-lua-ao-lich-su-cua-ho-chi-minh-va.html

- Ngày 29/11 thủ tướng Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng, ký chỉ thị 37CP với nội dung cấm tư nhân hóa báo chí.

- Ngày 12/09/2012, Thủ tướng đòi 'xử' Dân Làm Báo. 

- WikiLeaks: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng được trả 150 triệu đô la, (nguyên) Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh được 300 triệu đô la về khai thác bô-xít nhôm ở Tây Nguyên. Dân Làm báo.

- Thư Tố Cáo Nguyễn Tấn Dũng Tham Nhũng, Giàu Nhất Châu Á.

- Thư tố cáo Nguyễn Tấn Dũng hiếp dâm gái vị thành niên, sau đó giết để bịt đầu mối. Tác giả Lê Anh Hùng hiện sống ngay trong nước. 

- Nguyễn Phú Trọng bị báo Đức xếp cùng với Kim Jong-un trong danh sách 5 tên kẻ thù nguy hiểm nhất của Internet.

- Thư ông Nguyễn Khắc Mai kiến nghị bắt giam Nguyễn Phú Trọng. 

- Những sự thật cần phải biết (phần 29) - Trần Đại Quang - Khai man để đàn áp. Tác giả Đặng Chí Hùng. 

- HCM Bán Đứng Phan Bội Châu Cho Thực Dân Pháp Trên Đất Trung Hoa Năm 1925. Tác giả Mường Giang. 

- Phó Thủ tướng “chống tham nhũng” Nguyễn Xuân Phúc và hai căn biệt thự tại Mỹ. 

- Một bài học: BS Dương QUỳnh Hoa. Tiếc Cho Một Người Lầm Lỡ Vừa Nằm Xuống.

- Nghị quyết 1481 lên án chủ nghĩa Cộng sản theo quan điểm của các Dân biểu Châu Âu.

- Góp phần “giải mã” một thế hệ dấn thân. Tác giả Hà Sĩ Phu.






--
Hân hoan chào đón và cảm ơn những đóng góp đứng đắn, hữu ích, và thiết thực của bạn. DĐKT dành cho tất cã mọi người để đóng góp những đề tài liên quan đến kinh tế cũng như tôn giáo, chính trị, y tế-sức khỏe, đời sống gia đình-xã hội,giáo dục,giao thông, tình yêu,v.v..NGOẠI TRỪ KHIÊU DÂM. Không được đã kích, bài bác, và mạ lỵ cá nhân, hội đoàn, và tôn giáo. Tôn trọng ý kiến của thành viên <nếu không thích vui lòng XÓA > đễ diễn đàn tiến triễn tốt đẹp. Người đăng hay chuyển tin hoàn chịu trách nhiệm về nội dung tin tức.
Moderator: BDH9qt@gmail.com;

For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.

__._,_.___

Posted by: "San Le D." 

My Blog List